Chấm:9
Lô tô 2 số: 06-68-91
Lô tô 3 Số: 191-686
Thống kê giải Đặc
Biệt lâu chưa về
Đầu 3 gần:31 ngày
Đuôi 0 gần:18 ngày
Đuôi 9 gần:15 ngày
Lô
tô lâu chưa về: 32 (17 ngày); 82 (19 ngày); 28(22 ngày)Kết quả xổ số Miền Bắc XSMB ngày 19/04
DB:90672
1:23810
2:11520-76260
3:31824-37031-28194-42507-73507-05326
4:9326-6031-6242-4190
5:3898-2265-9476-5529-9895-2986
6:950-901-053
7:07-63-09-08
Soạn tin :Soi MB gửi 8512 để nhận Dự đoán kết quả xổ số miền Bắc XSMB nhanh nhất
Mùa xuân trên dòng sông
Từng lũ trẻ đùa vui,
Ngày mưa như ngày nặng
Bên dòng sông không bao giờ quạnh vắng In bóng người tràn lênh láng bao la.
Bác Tư chạy xe qua,
Vẫy tay chào con trẻ
Chị Liên về chuyến trễ,
Gánh hàng rong đã nhẹ bớt trên vai.
Bác Quyền vui, không quản ngại đường dài, Vẫn nhễ nhại hai tay đầy hàng hoa.
Chiếc cầu sắt vẫn duỗi dài êm ả, Dẫn người qua hay hối hả cơn mưa.
Dẫn em về trong cơn nóng ban trưa, Chiều in bóng đàn chim về tổ ấm.
Ngày vẫn qua, dòng sông đầy âu yếm, Lũ trẻ vui vẫn tắm giỡn đùa vui.
Trên dòng sông nước vẫn lặng lờ trôi, In bóng nắng, in vòm cây, trăng xế.
Một buổi chiều Xuân đến trễ, Dòng sông buồn lặng lẽ khúc phôi pha.
Bác Tư chẳng về ngang qua,
Chị Liên đã bỏ thuyền qua bến khác.
Chiếc Cầu Sắt buồn man mác,
Cùng dòng sông trôi tan tác mảnh đời.
Hạnh phúc ta chia đôi,
Từ nhánh đời chia ngạ
Em về thành phố lạ,
Anh phố xá rộn ràng.
Rồi tỉnh giấc kinh hoàng,
Lệ tràn quanh mắt đó.
Dòng sông vẫn in bóng chiều êm ả, Cầu Sắt buồn vẫn hối hả người đông.
Nhưng vắng bóng mù Xuân,
Đời thăng trầm, luân chuyện
Hai mươi chín năm xa bến,
Những mùa Xuân còn quyến luyến trong mơ,
Chuyện dòng sông và chiếc cầu sắt nhỏ
Đáy mắt buồn vàng võ chuyện chúng mình ...
Ngày mưa như ngày nặng
Bên dòng sông không bao giờ quạnh vắng In bóng người tràn lênh láng bao la.
Bác Tư chạy xe qua,
Vẫy tay chào con trẻ
Chị Liên về chuyến trễ,
Gánh hàng rong đã nhẹ bớt trên vai.
Bác Quyền vui, không quản ngại đường dài, Vẫn nhễ nhại hai tay đầy hàng hoa.
Chiếc cầu sắt vẫn duỗi dài êm ả, Dẫn người qua hay hối hả cơn mưa.
Dẫn em về trong cơn nóng ban trưa, Chiều in bóng đàn chim về tổ ấm.
Ngày vẫn qua, dòng sông đầy âu yếm, Lũ trẻ vui vẫn tắm giỡn đùa vui.
Trên dòng sông nước vẫn lặng lờ trôi, In bóng nắng, in vòm cây, trăng xế.
Một buổi chiều Xuân đến trễ, Dòng sông buồn lặng lẽ khúc phôi pha.
Bác Tư chẳng về ngang qua,
Chị Liên đã bỏ thuyền qua bến khác.
Chiếc Cầu Sắt buồn man mác,
Cùng dòng sông trôi tan tác mảnh đời.
Hạnh phúc ta chia đôi,
Từ nhánh đời chia ngạ
Em về thành phố lạ,
Anh phố xá rộn ràng.
Rồi tỉnh giấc kinh hoàng,
Lệ tràn quanh mắt đó.
Dòng sông vẫn in bóng chiều êm ả, Cầu Sắt buồn vẫn hối hả người đông.
Nhưng vắng bóng mù Xuân,
Đời thăng trầm, luân chuyện
Hai mươi chín năm xa bến,
Những mùa Xuân còn quyến luyến trong mơ,
Chuyện dòng sông và chiếc cầu sắt nhỏ
Đáy mắt buồn vàng võ chuyện chúng mình ...
Mùa xuân buồn lắm em ơi
Mùa xuân buồn lắm em ơi
Anh vẫn đạp xe từ Saigon lên trường đua Phú Thọ
Ðạp xe qua nhà em
Nhìn vào ngưỡng cửa
Nhà số 20
Anh nhớ má em hồng
Anh nhớ nhà em có cửa sơn xanh
Có một hàng rào, có thầy, có mẹ...
Có ngựa chạy trong trường đua, người đi ngoài phố
Nên anh đạp xe đi
Rồi đạp xe về
Mà chẳng có đôi ta...
Mùa Xuân buồn lắm em ơi
Mỗi lần đạp xe về anh vẫn nghe lòng bỡ ngỡ
Chiếc xe còn nguyên màu sơn xanh
Nhưng tâm hồn đã ngả sang màu sắt dỉ
Bởi vì từ Saigon lên tận trường đua Phú Thọ
Hết cả tiền uống một ly nước mía
Mà cũng không gặp em
Nên khát đắng linh hồn
Không phải anh ngại đường sá xa xôi
Anh cần gì đường dài
Anh cần gì nước mía
Anh cần gì hoa thơm và chim cười trong lá biếc
Cũng chẳng cần cỏ thêu xanh cánh đồng xa biền biệt
Nhưng làm sao không có bóng hai người đè lên cỏ úa
Ðể anh nghe em cười mà thấy cả mùa xuân
Làm sao chỉ có một mình anh
Vừa đạp xe, vừa ngâm thơ (mà đường vẫn dài)
Ngửa mặt lên cao, trời xanh biêng biếc
Làm sao em không ngó xuống linh hồn ?...
Sao mùa xuân mà chẳng có mưa bay
Chẳng có người đi bên cạnh cầm tay
Anh chẳng được hôn lên trán ái tình
Và nói năng những lời vô nghĩa.
Anh vẫn đạp xe từ Saigon lên trường đua Phú Thọ
Ðạp xe qua nhà em
Nhìn vào ngưỡng cửa
Nhà số 20
Anh nhớ má em hồng
Anh nhớ nhà em có cửa sơn xanh
Có một hàng rào, có thầy, có mẹ...
Có ngựa chạy trong trường đua, người đi ngoài phố
Nên anh đạp xe đi
Rồi đạp xe về
Mà chẳng có đôi ta...
Mùa Xuân buồn lắm em ơi
Mỗi lần đạp xe về anh vẫn nghe lòng bỡ ngỡ
Chiếc xe còn nguyên màu sơn xanh
Nhưng tâm hồn đã ngả sang màu sắt dỉ
Bởi vì từ Saigon lên tận trường đua Phú Thọ
Hết cả tiền uống một ly nước mía
Mà cũng không gặp em
Nên khát đắng linh hồn
Không phải anh ngại đường sá xa xôi
Anh cần gì đường dài
Anh cần gì nước mía
Anh cần gì hoa thơm và chim cười trong lá biếc
Cũng chẳng cần cỏ thêu xanh cánh đồng xa biền biệt
Nhưng làm sao không có bóng hai người đè lên cỏ úa
Ðể anh nghe em cười mà thấy cả mùa xuân
Làm sao chỉ có một mình anh
Vừa đạp xe, vừa ngâm thơ (mà đường vẫn dài)
Ngửa mặt lên cao, trời xanh biêng biếc
Làm sao em không ngó xuống linh hồn ?...
Sao mùa xuân mà chẳng có mưa bay
Chẳng có người đi bên cạnh cầm tay
Anh chẳng được hôn lên trán ái tình
Và nói năng những lời vô nghĩa.

ConversionConversion EmoticonEmoticon